Saturday, December 15, 2018

VNTB - Ngược đãi tù nhân: từ góc nhìn ‘thăm nuôi’

VNTB - Ngược đãi tù nhân: từ góc nhìn ‘thăm nuôi’

Có một thực tế là trong nhóm các công dân bị cáo buộc tội danh “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà nước, quyền lợi ích hợp pháp của tổ chức…”, “Lật đổ chính quyền nhân dân” thì khi chấp hành án, luôn phải ở tù kiểu người đó đang ở miền Nam, thì phải chịu tù tại miền Trung hoặc miền Bắc; và ngược lại.
Nếu căn cứ theo Luật Thi hành án hình sự, do chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng ký ban hành ngày 17-6-2010, thì chuyện ‘tù Nam ra Bắc’ không chỉ có dấu hiệu của ‘ngược đãi tù nhân’, mà còn không phù hợp một số nội dung của Luật Thi hành án hình sự.
Chuyển nhà tù như một hình thức trừng phạt. Có thể nhận định như vậy bởi hệ thống trại giam, tức nhà tù do Bộ Công an trực tiếp quản lý được trải đều trên toàn quốc. Tuy nhiên như đã nói ở trên, các tù nhân nằm trong nhóm tội danh xâm phạm an ninh quốc gia, tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ, thì luôn phải đến các trại tù cách xa gia đình từ vài trăm đến cả ngàn cây số. Điều này được xem như một hình thức trừng phạt với cả phạm nhân cùng gia đình của họ trong thăm nuôi hàng tháng.
Nhiều gia đình của tù nhân nói rằng việc chuyển tù nhân từ miền Bắc vào miền Nam, và từ miền Nam ra miền Bắc đã khiến gia đình họ vô cùng vất vả, và dễ lâm vào cảnh kiệt quệ nguồn tài chánh cho chuyện đi lại thăm nuôi. Dĩ nhiên là luật cho phép thân nhân gửi đồ đạc, thực phẩm và cả tiền bạc cho người tù qua đường bưu điện. Tuy nhiên việc trực tiếp thăm gặp sẽ là nguồn động viên lớn của cả người trong chốn ngục tù, lẫn gia đình của họ đúng như quy định ở Điều 4.8, Luật Thi hành án hình sự về bảo đảm sự tham gia của gia đình vào việc giáo dục cải tạo người chấp hành án.
Bà Nguyễn Kim Thanh, vợ của tù nhân Trương Minh Đức [*], nghẹn ngào kể: “Trại giam Nam Hà không cho người thân của gia đình làm thức ăn ở nhà mang vào, mà chỉ cho gởi tiền vào để mua đồ trong căn tin của trại giam với giá cắt cổ... và người thân chúng tôi chỉ được mặc đồ ấm của trại giam,.. chứ không được mặc những quần áo ấm của gia đình gởi vào, thì làm sao giữ ấm bảo đảm được sức khoẻ trong những ngày tháng lạnh khắc nghiệt của miền Bắc này? Nhìn cảnh người tù họ đi lao động với bộ đồ tù đi trong trời giá lạnh mưa buốt thấu xương như vậy làm sao chịu nổi, dù tội tình gì họ cũng là con người…”.
Ông Trương Minh Đức sinh năm 1960, là dân miệt Kiên Giang và sống ở miền Nam khí hậu nắng ấm, nên khi phải chấp hành án ở nhà tù tại miền Bắc, khí hậu mùa đông nơi đây khiến những người tù miền Nam như gánh thêm sự đày ải tương tự như mức án khổ sai mà người ta thường thấy trên phim ảnh.
Câu hỏi đặt ra: vì sao lại đày đọa người tù đến như vậy, trong khi nếu căn cứ theo luật định, hoàn toàn có thể thực thi việc chấp hành án này ngay tại địa phương của người bị kết án?
Luật Thi hành án hình sự, tại Điều 4 “Nguyên tắc thi hành án hình sự” nói rằng việc thi hành án cần thỏa mãn cùng lúc các yêu cầu là (1) đúng pháp luật; (2) bảo đảm lợi ích của Nhà nước; (3) quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.
Khoản 3, Điều 4 còn nhấn mạnh: “Bảo đảm nhân đạo xã hội chủ nghĩa; tôn trọng nhân phẩm, quyền, lợi ích hợp pháp của người chấp hành án”. Như vậy, nếu ‘tù Nam ra Bắc – tù Bắc xuôi Nam’, thì trước tiên đã cản trở thực thi nội dung của Điều 4.8 là “Bảo đảm sự tham gia của cơ quan, tổ chức, cá nhân và gia đình vào việc giáo dục cải tạo người chấp hành án”.
Nhà nước có lợi ích gì khi ‘tù Nam ra Bắc – tù Bắc xuôi Nam’, nếu như đó không phải là một hình thức của trừng phạt ngoài luật định, ngoài bản án đã tuyên?
Luật Thi hành án hình sự, tại Điều 6 “Giám sát việc thi hành án hình sự”, ghi: “Quốc hội, Hội đồng nhân dân, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam giám sát hoạt động của cơ quan, tổ chức trong thi hành án hình sự và các cơ quan, tổ chức khác liên quan đến hoạt động thi hành án hình sự theo quy định của pháp luật”.
Như vậy thì chính Hội đồng nhân dân, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam ở nơi mà ông Trương Minh Đức, cũng như các người ‘tù Nam ra Bắc – tù Bắc xuôi Nam’ sinh sống, chắc chắn sẽ hiểu rõ hơn về trách nhiệm cần bảo vệ, giám sát như thế nào với những cử tri đã từng bỏ lá phiếu chọn lựa mình.
“Bảo đảm nhân đạo xã hội chủ nghĩa; tôn trọng nhân phẩm, quyền, lợi ích hợp pháp của người chấp hành án”, sẽ mang đúng ý nghĩa nếu như những người tù như ông/ bà Trương Minh Đức, Trần Huỳnh Duy Thức, Đặng Minh Mẫn, Nguyễn Trung Tôn, Phạm Văn Trội, Trần Thị Xuân, Trần Thị Nga… được thực hiện quyền chọn lựa thi hành án ngay tại địa phương mà mình sinh sống, như đã thể hiện trong nguyên tắc thi hành án hình sự, về quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân của Luật Thi hành án hình sự.
Chú thích:
[*] Ông Trương Minh Đức bị kết án 13 năm tù và 5 năm quản chế tại phiên xử ngày 5-4-2018 ở Hà Nội cùng với 5 thành viên (hay cựu thành viên) của Hội Anh em dân chủ, với cáo buộc theo điều 79 ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền’, Bộ Luật hình sự 1999.

Vụ Vũ nhôm: Các nhà báo và Facebooker có liên quan hãy cẩn trọng!

14-12-2018
Vũ nhôm tiêu tiền như vung lá mít. Ngay cả trong trại giam, anh ta hô một cái đã có người mang 203 tỷ đồng nộp cho tòa, anh ta bảo là “trả nợ”, còn tòa thì nói anh ta “khắc phục hậu quả”.
Khi chưa bị bắt, anh ta từng chi không ít tiền cho các cơ quan báo để “hỗ trợ hoạt động xã hội” và tổ chức sự kiện này sự kiện kia. Những khoản tiền này nếu đã chi hết cho những người bất hạnh và hoạt động xã hội có ích cho cộng đồng thì không tính, coi như lấy bớt một ít tiền mà thượng tá tình báo Vũ nhôm cướp đoạt tài sản công để trả lại cho cộng đồng. Tôi không biết có báo nào giữ lại tiền của Vũ nhôm để chi cho các hoạt động báo chí của mình hay không, nếu có thì nên xuất toán thu lại để nộp cho cơ quan điều tra nhé.
Tôi không biết có hay không và nếu có thì bao nhiêu nhà báo và facebooker từng nhận tiền của Vũ nhôm để đâm chỗ này thọc chỗ kia hoặc là để im lặng không đả động đến các sai trái của Vũ. Tôi cũng không biết có hay không và nếu có thì Vũ “nuôi” bao nhiêu nhà báo và facebooker để làm “hộ vệ” hoặc để tính chuyện lâu dài. Nếu có thì các nhà báo và các facebooker này nên hết sức cẩn trọng, tự lo cho thân mình trước đã.
Tôi biết các vị đường nào cũng khó xử. Nếu như các vị không nói tốt cho Vũ nhôm đôi câu thì rất có thể Vũ nhôm sẽ nghĩ rằng các vị phản bội lại anh ta, vì vậy tại cơ quan điều tra rất có thể anh ta sẽ khai ra các vị. Nếu như các vị ủng hộ Vũ nhôm lộ liễu quá thì các vị sẽ tự làm lộ thân phận của mình. Điều khó xử nữa là có vẻ như một số cấp trên của thượng tá Vũ nhôm bảo kê cho anh ta cướp đoạt tài sản vẫn chưa bị khởi tố, cho nên không ít nhà báo vẫn còn sợ hãi, có người còn sợ cả bóng ma. (Nói ra điều này tôi thành thật xin lỗi một số nhà báo và facebooker đã có những bình luận về Vũ nhôm mà tôi cho là không đúng, nhưng các bạn đã bình luận một cách vô tư không vụ lợi).
Hẳn các vị biết, dù ở trong trại giam nhưng Vũ nhôm vẫn còn có thể hô mưa gọi gió. Anh ta yêu cầu gặp người nhà thì có người nhà, anh ta bảo trả tiền thì có tiền. Tôi nhớ 10 năm trước nhà báo Nguyễn Việt Chiến bị tạm giam 4 tháng, trong thời gian tạm giam này người nhà tuyệt đối không được gặp. Vũ nhôm gặp người nhà, được giải thích rằng, là để sắp xếp mang tiền vào nộp để khắc phục hậu quả. Tiền nộp tới đâu công bố trên truyền thông tới đó. Các luật sư đương nhiên phải làm mọi cách để giảm tội cho thân chủ của mình, họ chẳng có gì sai khi công bố những thứ đó trên truyền thông.
Nhưng cơ quan điều tra và tòa thì nên nhớ, thứ nhất, Vũ nhôm từng bỏ trốn và bị bắt theo lệnh truy nã, một thượng tá tình báo mà bỏ trốn chắc chắn phải phạm thêm một tội gì đó thuộc về an ninh quốc gia (tội gì tôi sẽ phân tích sau phiên tòa này), một bị can như vậy mà cho tiếp xúc với người nhà thì ai có thể tin được rằng anh ta không tìm cách thông cung với những người có liên quan, nếu nói rằng anh ta gặp người nhà có giám sát, thì ai có thể tin vào các biện pháp giám sát kia ngăn chặn được thông cung? thứ hai, khi tòa chưa kết tội thì tiền ai đó nộp giúp anh ta phải là tiền tạm giữ để thi hành án, sao lại gọi là tiền khắc phục hậu quả? Vả lại, Vũ nhôm đã phạm nhiều tội tày đình, đáng lý toàn bộ tài sản của anh ta phải bị phong tỏa, sao để cho anh ta có sẵn tiền hễ muốn lấy là lấy? Nếu bảo tiền kia không phải của anh ta mà của ai đó giúp anh ta thì sao anh ta còn có thể tuyên bố rằng sẽ trả luôn 13,4 triệu đô la trong vòng một tháng sau phiên tòa?
Một số bạn trên facebook của tôi bảo rằng Vũ nhôm sẵn sàng nộp tiền trả lại cho ông Trần Phương Bình là “nghĩa khí”, là “có mượn có trả” sòng phẳng dám làm dám chịu, không như những quan chức khác thà chịu tù chứ không chịu nộp lại nộp lại tiền. Tôi tin vào sự vô tư của các bạn ấy, nhưng thử hỏi khi vụ án Ngân hàng Đông Á và ông Bình bị khởi tố, lúc ấy Vũ nhôm vẫn đang bình an, sao không thấy có ý định nộp tiền? Và khi bỏ trốn thì Vũ nhôm có ý định “trả” tiền hay không? Chắc chăn là không rồi.
Tóm lại, do tôi thấy một số hiện tượng bất thường trên truyền thông xung quanh Vũ nhôm trong vụ án Ngân hàng Đông Á, nên có vài lời cảnh báo.
Chiều qua gã cùng uống đá chanh với nhà văn Nguyên Ngọc ở cafe Sỏi Đá. Chàng nhà văn sinh năm 1932 này vẫn tràn trề sinh lực mặc dù vừa tuyên bố ra khỏi đảng mà chàng tình nguyện dấn thân từ tuổi đôi mươi.

Nàng Nguyễn Thị Khánh Trâm, con dâu của tướng Trần Độ đưa cho chàng cuốn "Đất nước đứng lên" in năm 1973 vừa tròn 45 năm. Giấy ngả màu nâu, NXB Giáo dục Giải phóng in. Chàng cảm động lắm khi được Khánh Trâm bảo ký tên vào cuốn sách này.

Vẫn chỉ là câu chuyện đất nước của gã không chỉ đứng lên mà phải cất cánh cho kịp thiên hạ thôi. Xôm ra phết. Kết ở cái điều ai cũng biết: không có đôi cánh tri thức làm sao mà bay. Chàng Nguyên Ngọc kể bà Nguyễn Thị Bình khi Chu Hảo đến thăm đã nói: Em không phải nói gì hết, chị đọc hết rồi, chị biết hết rồi, chị ủng hộ em.

Bà nguyên phó chủ tịch nước ủng hộ Chu Hảo điều gì? Chính là những gì Chu Hảo đã làm cho đôi cánh tri thức ấy. Bà Bình, cháu ngoại cụ Phan Châu Trinh lẽ nào không ủng hộ những ai có tư tưởng như cụ Phan: Khai dân trí.

Chàng Nguyên Ngọc kể: đại diện UBKT trung ương có gặp tôi để tìm hiểu thêm về Chu Hảo. Buổi gặp đó có Vũ Ngọc Hoàng và Nguyễn Sự cùng dự. Tôi nói: Chu Hảo nhiều năm làm thứ trưởng rồi phụ trách Khu công nghệ cao, tôi nghĩ các anh quên cái việc đó đi vì không có Chu Hảo vẫn có người làm tốt cái việc đó. Cái đóng góp lớn nhất cho đất nước của Chu Hảo là cho NXB Tri Thức in những cuốn sách khai dân trí.

Chàng nhà văn có chiều dọc ngắn nhất Hội Nhà văn VN nhưng có tâm huyết rực cháy nhất Hội Nhà văn VN kể tiếp một câu chuyện về tri thức - văn hoá ứng xử.

Bà Bình kể tôi nghe lần bà qua Pháp. Bà gọi Chu Hảo đi với mình đến gặp tổng thống Chirac. Trước khi đi, bà rửa sạch tay rồi bảo Chu Hảo đem theo một lọ nước hoa. Chu Hảo ngạc nhiên, bà nói: chị vừa ăn phở sợ nước phở dính ở tay, phải bôi nước hoa vào tay, tổng thống Chirac gặp chị thể nào cũng hôn tay chị.


Monday, July 6, 2015

CPJỦy ban bảo vệ nhà báo
CPJ Impact - June 2015
Pushing for press freedom at European Games
 
 
Azerbaijan, which ranks in fifth place on CPJ's list of 10 Most Censored Countries, hosted the first-ever European Games in its capital, Baku, this month. One of the country's most prominent journalists,  Khadija Ismayilova, has been in jail there since December 2014 for reporting on sensitive issues, including corruption and human rights. Ismayilova, who features in CPJ's Press Uncuffed campaign, is one of eight journalists in prison during the Games. Using the attention focused on Azerbaijan in the run up to the Games, CPJ joined the  Sports for Rights coalition to highlight human rights abuses and corruption to Baku 2015 sponsors, Olympic committees, and international institutions. The coalition even convinced Bono from Irish rock band U2 to speak out for freedom of expression on stage in Montreal.
 
Azerbaijan responded to these efforts by blocking international journalists from covering the event, which garnered attention from CPJ board member  Christiane Amanpour as well as the host of satirical TV show "Last Week Tonight," John OliverBut the campaign created the necessary pressure on Azerbaijan to allow leading media freedom defender Emin Huseynov to leave the country. Huseynov, who spent 10 months in hiding at the Swiss Embassy in Baku to avoid a politically motivated jail term, left Azerbaijan on a Swiss diplomatic planthe day the Games started.
 

On April 30, CPJ and Human Rights Watch met with the European Olympic Committees (EOC) leadership in Dublin to raise concerns about censorship and human rights issues. The meeting elicited a statement from the EOC that read: "It is not the EOC's place to challenge or pass judgment on the legal or political processes of a sovereign nation and, like all sports organizations, we must operate within existing political contexts." Although the EOC said it was "satisfied with the assurances" it received from Azerbaijani authorities that the fundamental principles of the Olympic Charter would be upheld, CPJ is not satisfied. Ismayilova and other journalists remain imprisoned there for their work. If you agree send the EOC a message telling them you are not satisfied. 
Khadija Ismayilova (RFE/RL)
_______________________________________________________________________
CPJ Impact - Tháng 6 năm 2015
Thúc đẩy tự do báo chí tại châu Âu Games 
Azerbaijan, đứng ở vị trí thứ năm trong danh sách của CPJ của 10 nước bị kiểm duyệt Hầu hết , tổ chức lần đầu tiên Games châu Âu ở thủ đô của nó, Baku, tháng này. Một trong những nhà báo nổi tiếng nhất của đất nước, Khadija Ismayilova , đã bị cầm tù ở đó kể từ tháng 12 năm 2014 để báo cáo về các vấn đề nhạy cảm, trong đó có tham nhũng và nhân quyền. Ismayilova, người có trong CPJ của Press Uncuffed chiến dịch, là một trong tám nhà báo trong tù trong các trò chơi. Sử dụng sự chú ý tập trung vào Azerbaijan trong chạy lên Games, CPJ tham gia thể thao cho quyền liên minh để làm nổi bật nhân quyền lạm dụng và tham nhũng đến Baku 2015 nhà tài trợ, ủy ban Olympic, và các tổ chức quốc tế. Các liên minh thậm chí còn thuyết phục Bono từ Irish ban nhạc rock U2 để nói ra cho tự do phát biểu trên sân khấu ở Montreal.
Azerbaijan đáp lại những nỗ lực của các nhà báo quốc tế ngăn chặn từ bao gồm các sự kiện, trong đó thu hút được sự chú ý từ CPJ thành viên hội đồng quản trị Christiane Amanpour cũng như các MC của chương trình truyền hình châm biếm "cuối tuần Tonight", John Oliver . Nhưng chiến dịch tạo ra các áp lực cần thiết về Azerbaijan để cho phép hậu vệ tự do báo chí hàng đầu Emin Huseynov rời khỏi đất nước. Huseynov, người đã trải qua 10 tháng lẩn trốn tại Đại sứ quán Thụy Sĩ tại Baku để tránh án tù động cơ chính trị, trái Azerbaijan trên Swiss ngoại giao kế hoạch e ngày các trò chơi bắt đầu 

Ngày 30 tháng tư, CPJ và Human Rights Watch đã gặp với Ủy ban Olympic châu Âu (EOC) lãnh đạo ở Dublin để tăng mối lo ngại về sự kiểm duyệt và các vấn đề nhân quyền. Cuộc họp gợi ra một tuyên bố từ EOC mà đọc: ". Nó không phải là nơi của EOC để thách thức hay phán xét ​​các quy trình pháp lý hay chính trị của một quốc gia có chủ quyền, và cũng như tất cả các tổ chức thể thao, chúng ta phải hoạt động trong bối cảnh chính trị hiện tại" Mặc dù EOC cho biết đó là "hài lòng với sự đảm bảo" nó nhận được từ chính quyền Azerbaijan rằng các nguyên tắc cơ bản của Hiến chương Olympic sẽ được tôn trọng, CPJ là không hài lòng. Ismayilova và các nhà báo khác vẫn còn bị giam giữ ở đó cho công việc của mình. Nếu bạn ag ree, gửi EOC nhắn nói với họ bạn không hài lòng.
Khadija Ismayilova (RFE / RL)

Sunday, July 5, 2015

Đăng lại một stt của BS Hồ Hải

Đăng lại một stt của BS Hồ Hải


16 hrs · Edited · 
Hỡi thần dân lầm đường lạc lối của xứ sảng Vệ nghe Trẫm phán truyền,
Thuận Thiên thừa vận chiếu chỉ phán rằng,
Ba hôm nay Trẫm đập đầu những con rắn độc sai nha sảng thói lâu nay núp bóng tạo uy tín, lôi kéo cộng đồng vô thức để thực hiện âm mưu của lũ bán nước gồm có:
1. Ly Cu Tê ở Gia Nã Đại có tên trên passport là Lê Quốc Việt.
2. Viet Duc Le ở Hoa Kỳ.
3. Tony Ngo ở Việt Nam.
Trong danh sách còn lũ sai nha cắc ké chỉ đi nhắn tin cho Trẫm nhằm tạo thêm uy tín cho 3 tên sai nha sảng này và đả kích những công dân lương thiện, lũ cắc ké này có cả nam lẫn nữ. 
Còn một số thần dân của Trẫm cầm đầu nữa là nữ ở cả trong nước và nước ngoài, nhưng Trẫm luôn nhẹ tay với nữ, chưa động đến. Nhân dịp này, Trẫm khuyên tất cả những đứa con ngu muội lầm đường lạc lối chỉ vì tiền, mà bỏ cả Tổ quốc và Dân tộc đi theo lũ lưu manh hãy trở về với chánh nghĩa Quốc Gia.
Nếu không nghe lời Trẫm phán truyền hôm nay, Trẫm sẽ đưa ra ánh sáng tất cả nam lẫn nữ, có bằng chứng, hình ảnh đầy đủ cả đám hơn 30 sai nha bẩn thỉu đã nhắn tin vào inbox của Trẫm trong 3 ngày qua chỉ vì cái củ sọ của các khanh bị sảng nó nhét cứt vào nhé.
Hãy chia sẻ topic này đến toàn thể dân chúng Vệ gần xa được rõ.
Truyền bãi trào. Khâm Thử.
Hài hước tý cho nó vui vẻ nhen bà con. Há há

Saturday, July 4, 2015

Nỗi sợ hãi đang chuyển động

Nguyệt Quỳnh
2015-05-29
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
US_Marshals_with_Young_Ruby_Bridges_on_School_Steps.jpg
Cô bé Ruby Bridges trên đường đến lớp năm 1960 tại New Orleans 
Files photo
Những hình ảnh với gương mặt bê bết máu của các nhà hoạt động gần đây cho thấy sự đàn áp của công an nhắm vào họ đang gia tăng cuồng nộ! Tuy nhiên khác với trước đó, thái độ bình tĩnh, ý thức, sẵn sàng đối đầu của hầu hết các nạn nhân đã khiến người ta thấy rõ nỗi sợ hãi đang chuyển động. Nó đang chuyển dần từ những người bị hành hung, từ những người dân thấp cổ bé miệng sang những kẻ cầm quyền.
Dù cảm thấy vô cùng bất nhẫn, tôi vẫn muốn minh hoạ sự chuyển động đó bằng một hình ảnh tươi đẹp và chợt nhớ đến những bước chân của em bé Ruby Bridges trên đường đến lớp năm 1960. Bố mẹ của Ruby đã ghi danh cho em học tại một trường tiểu học gần nhà dành cho các em da trắng. Khi ấy tại New Orleans sự kỳ thị màu da vẫn chưa được gỡ bỏ ở các trường học; và để phản đối sự có mặt của em, các giáo viên đã từ chối đứng lớp ngoại trừ một cô giáo trẻ. Và cũng chỉ mình cô duy nhất, là cô giáo của em suốt năm học đó.
Hàng ngày đến lớp, Ruby phải đi ngang qua những bức tường đầy vết cà chua và những dòng chữ thoá mạ. Ruby có thể chuyển về nơi các bạn da đen của em đang học thay vì phải chịu đựng nỗi sợ hãi trước một đám đông cha mẹ giận dữ, gào thét trước cổng trường. Để bảo vệ em, hàng ngày có đến bốn cảnh sát liên bang đi cùng em, và họ đã nói về cô bé như sau: "Ruby không khóc. Em cũng không thút thít. Em chỉ xốc bước đi cùng, như một người lính bé nhỏ. Tất cả chúng tôi đều rất tự hào về em."
Phải một năm sau đó, sinh hoạt ở ngôi trường ấy mới trở lại bình thường. Các trẻ em da trắng được cha mẹ cho trở lại trường và ngoài Ruby, lại có thêm một vài học sinh da đen khác. Cô bé 6 tuổi này đã giúp xoá bỏ sự kỳ thị màu da không những chỉ tại các ngôi trường thuộc tiểu bang New Orleans. Và sự kiên định của cha mẹ em, những người da đen bình thường, vô danh là những yếu tố quan trọng giúp cho sự chuyển đổi này. Bậc cha mẹ đáng kính đó đã cho con gái họ một hành trang vô cùng quý báu để bước vào đời!
Trong bối cảnh VN hiện nay, sự kiên định và thái độ của những nhà hoạt động trước những bạo hành của công an cũng đang tạo nên một luồng sinh khí mới. Ý thức về dân chủ và quyền con người đã khiến mọi người cùng đứng sát vào nhau – ít nhất là về ý tưởng và thái độ - sẵn sàng tranh đấu để thực hiện cho bằng được ước vọng chính đáng của mình. Tôi nhớ đến thi sĩ Chế Lan Viên và cái khát vọng cuối đời của ông. Ông ước ao rằng ở thế kỷ sau, người ta không phải sống như ông chỉ vì để nuôi nấng xác thân đã phải đem làm thịt linh hồn mình. Chế Lan Viên mất năm 1989, hai mươi lăm năm sau, những con người của một thế kỷ mới đang bắt đầu xuất hiện.
Công an, theo trách vụ được quy định là để ổn định trật tự xã hội và bảo vệ người dân. Nhưng hiện nay nhiệm vụ này trở nên đối nghịch; công an ngày nay chủ yếu tham nhũng, sách nhiễu và tàn ác với dân nên tạo ra nhiều bất ổn xã hội. Lãnh đạo cộng sản đã biến lực lượng công an nhân dân trở thành công cụ nhằm để bảo vệ đảng và chế độ. Thông điệp ở trên đưa xuống rất rõ ràng “chỉ biết còn đảng còn mình” (sic). Đây đơn thuần là mối quan hệ chủ tớ, công an ngày nay chỉ cần biết một điều duy nhất - ngày nào còn đảng là còn lương ăn và sổ hưu - mọi chuyện khác đều phải coi nhỏ kể cả biển Đông và biên giới !!!
keepourschoolwhite-400.jpg
Vì bảo vệ đảng và chế độ là quan trọng, do đó nhiệm vụ của công an cũng thay đổi theo thời gian và nhất là tùy theo khả năng kiểm soát của kẻ cầm quyền. Ngày trước, khi chế độ còn mạnh và kiểm soát mọi thứ, công an không cần phải ra tay đàn áp, chỉ cần ra mệnh lệnh là người dân nghe răm rắp. Nỗi sợ hãi ám ảnh toàn xã hội, từ dân thường cho đến cán bộ. Không phải chỉ giới văn học như Chế Lan Viên hay Nguyễn Tuân mới biết sợ, trong cuốn “Viết Cho Mẹ Và Quốc Hội”  nhà văn Nguyễn văn Trấn kể rằng có lần hỏi ông Tôn Đức Thắng tại sao để cho cải cách ruộng đất giết dân như vậy. Đang ngồi, ông Thắng bật dậy khỏi ghế vừa đi vừa văng tục: “ ĐM, tao cũng sợ nó, mày biểu tao còn dám nói cái gì?”.
Ngày nay, mặc dù sự khủng bố vẫn còn nguyên đó, nhưng ý thức được “quyền lợi và quyền hạn” của mình đã giúp cho nhiều người VN đẩy lùi được nỗi sợ hãi.
Từ đầu năm đến nay, lực lượng công an đã không ngừng dùng bạo lực tấn công những nhà bất đồng chính kiến. Có đến 9 vụ tấn công liên tiếp vào các nhà hoạt động và bảo vệ nhân quyền, gần đây nhất là vụ tấn công anh Đinh Quang Tuyến vào lúc 7 giờ sáng ngày 19/5 vừa qua.
Theo lời anh Tuyến thuật lại, khi thấy anh rời khỏi nhà một công an mật vụ vẫn thường theo dõi anh đã dùng điện thoại để báo tin. Sau đó có hai công an mặc thường phục đã chạy theo xe đạp của anh. Khi anh dừng lại thì họ chạy lên ngang xe với anh và đấm thẳng vào mặt anh. Cuộc bạo hành đã khiến anh Tuyến bị nứt xương mũi, máu chảy lênh láng trên mặt .
Dù biết chắc kẻ đánh mình chính là công an mật vụ, nhưng anh Tuyến cho biết là anh không hề thù oán họ, vì cho rằng họ chỉ là công cụ, chỉ làm theo lịnh trên. Và anh khẳng quyết: "Nếu đánh tôi để dằn mặt, thì họ đã không thể đạt được mục đích". Sau đó anh còn tâm sự rằng: “Tôi bị lũ quỉ hồ quang đánh lén, ngay lập tức anh em dân chủ vây quanh chăm sóc tôi như các thiên thần, thân xác đau đớn nhưng tâm hồn thật hạnh phúc, cảm ơn trời cảm ơn mọi người!”
Nghe những chia sẻ của anh Đinh Quang Tuyến, khi vết thương trên mặt của anh còn sưng tấy và đau đớn có người ngạc nhiên bảo “y như chuyện cổ tích”.
Và chuyện y như cổ tích đó không chỉ dừng ở một người. Anh Trịnh Anh Tuấn, admin của nhóm Vì Một Hà Nội Xanh cũng đã bị những kẻ lạ mặt tấn công trên đường đi mua sữa cho con. Dù bị nhiều thương tích ở đầu và tay, anh Tuấn vẫn khẳng định anh sẽ không lùi bước. Anh bảo không có lý gì người lương thiện, làm việc tốt lại phải sợ kẻ sai, kẻ xấu.
Nhóm bạn của anh cũng đồng lòng, anh Phan Xéng góp lời: “có thể nhiều người nữa sẽ gặp phải vài phiền nhiễu nhỏ nhoi này, theo tôi vào thời điểm này, đó là cái giá quá rẻ để bày tỏ ý kiến chính đáng”.
Những câu nói trên của ba người tuy khác nhau nhưng có một điểm rất chung: họ tin rằng cái đúng và cái đẹp sẽ luôn luôn chiến thắng. Sống và hành động với niềm tin đó đã khiến họ cảm thấy hạnh phúc và lạc quan ngay cả lúc thân xác đau đớn nhất, lúc mất mát nhiều nhất.
Rõ ràng nhiều người dân VN đã đẩy lùi được nỗi Sợ Hãi. Vậy nỗi Sợ Hãi ấy đã đi đâu? Theo tôi, nó đang chiếm lĩnh tâm tư của tầng lớp lãnh đạo nhiều quyền nhiều lợi.
Chế độ đang mất dần khả năng kiểm soát xã hội, và sự đàn áp của công an càng gia tăng dữ dội chứng tỏ nỗi lo sợ của lãnh đạo CS càng ngày càng lớn.
Câu hỏi còn lại là liệu những kẻ thừa hành đang hành hung các nhà hoạt động sẽ nghĩ gì và sẽ chọn đứng ở điểm nào để nhận được sự bình an trong tâm hồn? Cuộc xuống đường gần đây của người dân tỉnh Bình Thuận đã cho thấy rõ cơn nộ khí xung thiên của người dân đối với lực lượng công an. Gieo gió ắt gặt bão! Nhưng những kẻ lãnh đạo, những kẻ gieo gió sẽ có thừa phương tiện để cao chạy xa bay cùng vợ con và tài sản của họ, thử hỏi lúc ấy cơn bão này những ai sẽ gặt trước tiên?
Hôm nay còn đảng còn mình, ngày mai đảng chạy thân mình ra sao?